OUT OF ORBIT

Nghệ sỹ: Hoàng Anh Trung

Người viết: Lan-chi Nguyễn

Thời gian: 03/06/2025 - 13/07/2025

Ý niệm về việc xây dựng một thế giới tưởng tượng (world-building1) thường gắn liền với khái niệm sáng tạo thứ sinh (subcreation2) – tạo ra những vùng đất hư cấu với hệ thống quy luật, lịch sử, văn hoá và logic riêng. Dù bắt nguồn từ văn chương giả tưởng, ý niệm này từ lâu đã hiện diện trong nghệ thuật thị giác đương đại. Ở đó, nghệ sĩ không chỉ tạo lập và định hình hệ sinh thái hình ảnh cá nhân, mà còn thực sự trú ngụ và trưởng thành cùng những gì mình sáng tạo ra. Những thế giới không chỉ là phông nền, mà còn là không gian nơi cảm xúc và ý nghĩa được ươm mầm. Cũng bởi vậy, việc quan sát thế giới – cách chúng hình thành, ai hoặc điều gì đang hiện diện, cũng như logic về sự vận hành (dù đôi khi phi lý) – trở thành chìa khoá để hiểu một thực hành nghệ thuật, nhất là khi thực hành ấy không khởi phát từ một ý niệm rõ ràng, mà từ việc tạo nên một thế giới tưởng tượng song hành với đời sống thực. Để hiểu Sao Bốn Cánh của Trung là bước vào một không gian như vậy: nơi mọi thứ mang dấu vết bàn tay nghệ sĩ, nơi trực giác dẫn đường, nơi đường nét và màu sắc gợi lại vẻ kỳ diệu hồn nhiên, vốn chỉ hiện ra khi ta còn nhìn thế giới bằng đôi mắt chưa vướng hoài nghi. Và trong thế giới ấy, cái đẹp thường được tìm thấy ở những điều bình dị.

Trung – or Hoang Anh Trung (b.1997, Hanoi) was initially trained in architecture before leaving it in search for a more human, instinctive way of making. And doodling soon became that way. In this tool, he found a form that allows for a kind of honest imperfection, where each line was drawn to express more than to impress. Perhaps that’s why there is a playful, candid tone to his work: rarely calculated yet never without care.

Trung’s work often draws directly from everyday experience – cartoon imagery, toys, plants, folk stories, comic debris, architectural patterns (and even childhood snacks!) all become ingredients for his creative process. And Out of Orbit is where these fragments are given space to surface, drifting in without calculation, like scraps of thought. This aesthetic, and the use of doodle as the primary tool, came from a place of instinctive making: art as a way to make sense, however loosely, of the rhythms and fragments of everyday life. The result is a visual language shaped not by strategy, but by quiet accumulation, and the ordinary takes on the shimmer of the quietly magical, like the kind of wonder seen through a child’s eyes.

Với Trung, Sao Bốn Cánh đánh dấu lần đầu tiên thế-giới-tưởng-tượng của anh đón nhận người xem trong một không gian triển lãm công cộng. Nhưng đây không phải một tuyên ngôn – một vũ trụ đã hoàn tất, đã thành hình. Thế giới này là một thể sống đang vận động, và những gì ta nhìn thấy ở đây chỉ là hình hài mà nó tạm mang: như một sinh thể luôn liên tục thay đổi mỗi độ giao mùa – dù không rõ rệt, song sự trưởng thành vẫn liên tục diễn ra. Triển lãm lần này không phải là lời khẳng định, mà là một cuộc hội thoại, một khoảnh khắc được giữ lại, trước khi chương kế tiếp được bắt đầu.

- Excerpt from the exhibition article by Lan-Chi Nguyen.

Download Exhibition Catalogue

GIỚI THIỆU

SELECTED WORKS