CỘNG HƯỞNG HÀI ÂM
Nghệ sĩ: Đỗ Trọng Quý
Giám tuyển: Qrator
Thời gian: 17.5.2026 – 28.6.2026
Từ những năm 1960–1980, video art bùng nổ tại Mỹ với sự xuất hiện của các máy quay phim gia đình. Sự xuất hiện của các thiết bị này tạo cho các nghệ sĩ thử nghiệm có thể tạo ra các tác phẩm nghệ thuật sử dụng kỹ thuật truyền hình với các cách thức phi truyền thống nhằm tạo ra một trọng lực đối ứng với văn hóa truyền hình phổ thông. Thời điểm này, Viện Nghệ thuật Chicago (School of the Art Institute of Chicago – SAIC) đóng vai trò quan trọng trong công việc giáo dục và lưu trữ các tác phẩm nghệ thuật video thông qua Video Data Bank(VDB) qua đó hợp thức dạng hình này như một loại hình nghệ thuật chính thống. Các nghệ sĩ thường sử dụng các phương pháp bẻ mạch (circuit bending) hoặc thủ công (handmade cinema) để tạo ra hình ảnh động. Sandin Image Processor được Dan Sandin chế tạo năm 1973, là một hệ thống tổng hợp video analog (analog video synthesizer) cho phép người dùng có thể tạo ra hình ảnh từ mạch điện mà không phải lấy hình ảnh trực tiếp từ camera. Xu hướng video art thời kỳ này ảnh hưởng lớn từ các yếu tố thẩm mỹ siêu thực hay Fluxus. Do đó mà phương pháp tạo ra các hình ảnh động trở thành nội dung chính thay vì tính kể như các dạng phim truyền thống hoặc phim tài liệu.
Video art chỉ xuất hiện tại Việt Nam từ sau thời kỳ đổi mới (1990–2000), khi nghệ sĩ sử dụng camera là một phương tiện nghệ thuật. Tuy nhiên các tác phẩm video này vẫn nặng tính kể dưới hình thức phim tư liệu, bàn về các chủ đề mang tính cá nhân hoặc xã hội. Điều này để lại một khoảng trống trong video art do các khó khăn trong giáo dục bởi chi phí đắt đỏ trong việc trang bị các thiết bị cần thiết để phục vụ giảng dạy kỹ thuật truyền hình cổ điển. Ngày nay, với sự phát triển về công nghệ, các nghệ sĩ tại Việt Nam đã không gặp khó khăn hay rào cản trong quá trình tiếp cận thông tin và công nghệ thế giới. Các tác phẩm nghệ thuật video digital hoàn toàn có thể được tạo ra chỉ với một chiếc máy tính xách tay. Tuy nhiên, chính sự khác biệt trong phương thức thực hiện đã khiến các hình thức này thường được vận dụng cho mục đích thương mại.
Ảnh hưởng bởi lối đào tạo tại Viện Nghệ Thuật Chicago (SAIC), họa sĩ Đỗ Trọng Quý (Q) đã được tiếp cận với cách thức xây dựng âm thanh và hình ảnh động theo phương pháp cổ điển sử dụng các mạch tín hiệu analog, mở ra các phương pháp thử nghiệm mới trong thực hành nghệ thuật của mình. Cộng hưởng Hài âm – Harmonic Resonance là triển lãm cá nhân thứ hai của anh tại Mơ Art Space, đánh dấu cách anh tạm xa rời tính chất lãng mạn của không gian riêng tư như trước đây anh từng làm. Thay vào đó anh tạo ra một triển lãm nói về cấu trúc của một triển lãm dưới góc nhìn của một nhà phê bình nghệ thuật. Tại đây tính cộng hưởng bắt đầu được thiết lập (hiệu ứng gương). Cảm hứng về tính cộng hưởng và biến chuyển tinh tế của chúng được Quý lặp lại xuyên suốt trong ba cụm tác phẩm anh trưng bày trong triển lãm này. Các tác phẩm trưng bày phản ánh tiến trình thực hành đa dạng của anh qua nhiều phương tiện: hội họa, điêu khắc, âm thanh và hình ảnh động. Tính tạm thời được phản ánh rõ nét thông qua ngôn ngữ thực hành DIY (do-it-yourself) của nghệ sĩ. Không gian khối trắng tại Mơ Art Space được cấu trúc lại bằng sự chuyển hóa thành một dạng nhà nguyện với phần trung tâm là tác phẩm sắp đặt âm thanh dài bốn mươi tám phút, mô tả hình ảnh của một ngọn nến cháy từ đầu đến cuối được ghi lại bằng kỹ thuật camera feedback. Bên ngoài không gian này, các nhân vật bằng gỗ được tô vẽ dưới dáng hình của những người có vẻ quan trọng trong nghệ thuật, di chuyển vô định hướng trong một không gian thiếu vắng sự xuất hiện của cái được cho là tác phẩm thường thấy trong các buổi khai mạc triển lãm. Một video dài hai mươi phút được tạo từ sự cộng hưởng ba tín hiệu RGB theo các phương ngang và dọc, được trình chiếu thông qua một màn hình tivi CRT (Cathode Ray Tube) tạo ra một sự hỗn loạn âm thầm, cân bằng lại tính ổn định của không gian. Các tác phẩm đã được nghệ sĩ khéo léo tạo ra với hình thức Formalism (Chủ nghĩa Hình thức) để phê bình lại chính bản chất của nó.
Đỗ Trọng Quý (Q) (sn.1994, Hà Nội) là nghệ sĩ liên ngành sống và làm việc tại Hà Nội. Anh tốt nghiệp Đại học Mỹ Thuật Việt Nam năm 2020 nhưng đã sớm bắt đầu sự nghiệp như một họa sĩ từ khi còn đang theo học tại trường. Quý từng ra mắt triển lãm cá nhân đầu tiên Mùa hè bất tận tại Mơ Art Space năm 2022 và nằm trong danh sách Nghệ sĩ triển vọng của Hanoi Grapevine’s Finest cùng năm. Anh từng theo học hệ Thạc sĩ tại Viện Nghệ Thuật Chicago (SAIC) từ 2022–2024. Trong thời gian này, anh đã có tham gia vào nhiều dự án và triển lãm nhóm như WNTSAD (nay là Veryveryvery.online) – dự án nhóm âm thanh và hình ảnh động sử dụng thiết bị điện tử không giới hạn thành viên tại Chicago; A Village Before Us – triển lãm nhóm tập hợp các học sinh người Việt tại Chicago được giám tuyển bởi Thuy Tien Vo và Tiến sĩ Nora Taylor; trình diễn Season 31 Episode 13 – A hommage to Bob Ross tại Watershed Art and Ecology và giám tuyển bởi Maya Nguyen, v.v.
Trở lại Việt Nam vào năm 2024, Quý đã tham gia triển lãm nhóm tại Nhật Bản trong khuôn khổ Setouchi Triennale 2025, giám tuyển bởi Lê Thuận Uyên. Hiện tại anh vẫn duy trì các sáng tác cá nhân và thường có những buổi trình diễn tự phát tại các không gian độc lập ở Hà Nội.